Thất bại chỉ vì… “cố đấm ăn xôi”

Một thực tế đang tồn tại: nhiều người đàn ông bị rối loạn cương, “súng” chưa giương lên đến “tầm” cần thiết nhưng vẫn phải sử dụng và phải điều trị xuất tinh sơm. Dù mềm oặt, hoặc “xốp xốp” (tiếng lóng của cánh đàn ông) các quý ông vẫn “tiến hành”, vì cái thể diện lớn lao của đàn ông và vì nghĩ đơn giản “có bao nhiêu, xài bấy nhiêu”. Chuyện này lợi-hại thế nào?

Trong y học, mức độ cương được chia ra thành bốn cấp: Cấp 1 – hoàn toàn không thể quan hệ, cấp 2 – có thể quan hệ nếu “cố”, cấp 3 – quan hệ được ở mức tương đối, cấp 4 – lý tưởng để quan hệ. Không ít chàng chỉ vào được cấp độ 2 nhưng vẫn “cố đấm ăn xôi”. Vì sao họ cố?

Trước tiên, trong đầu họ bị hằn sâu quan niệm “đàn ông là phái mạnh, dù thế nào thì vẫn là… phái mạnh” nên có những lúc chưa “mạnh” mà vẫn phải thể hiện cái sự “mạnh” đó. Khi “cậu nhỏ” chưa đủ sự mạnh mẽ, cứng cáp mà vẫn phải “xông pha trận mạc” thì rất dễ bị “cướp cò” sớm. Sau thời khắc bị “cướp cò”, “cậu nhỏ” xìu ngay lập tức, rất khác với trường hợp bình thường là sau khi xong việc, mức độ cương sẽ giảm dần.

Một cuộc “hoan hỉ” chỉ có thể xuất phát từ sự hưng phấn, vui vẻ nên những trường hợp “có bao nhiêu xài tạm bấy nhiêu” chắc chắn gặp thất bại, bởi người nam phải cật lực cố gắng, càng cố gắng lại càng căng thẳng, mà càng căng thẳng thì càng… thất bại thảm hại. Như vậy, chẳng khác nào “cố đấm ăn xôi, xôi lại hỏng”.

dun

Việc này chỉ mang lại một kết quả duy nhất: có quan hệ được với bạn tình nhưng lại kéo theo bao hậu quả khác. Về mặt người nam, khi không thực sự đạt được cảm giác tốt nhất để “làm” nhưng vẫn “làm”, sẽ cảm thấy bức bối, khó chịu và căng thẳng, bởi bản chất của tình dục là sự thoải mái hoàn toàn. Phía người nữ, vừa không được thỏa mãn, vừa dễ buồn bực vì chàng có bệnh mà cứ lờ đi, làm như bình thường. Trong tình thế này, nàng có muốn đề nghị chàng đi chữa bệnh cũng khó, vì chàng đang khăng khăng với quan điểm “tôi làm được mà”.

Cũng có trường hợp “cố đấm ăn xôi” theo kiểu đặt chỉ tiêu về thời gian. Nhiều bệnh nhân từng chia sẻ với tôi, đã phấn đấu kéo dài 15 phút, rồi tăng lên 20, 30 phút và có lúc cũng thành công. Nhưng bác sĩ hỏi ngược lại, khi đã kéo đến 30 phút rồi thì vợ anh có cảm giác thế nào? “Cô ấy bảo đau” – anh ta gãi đầu.

Có một quan niệm sai lầm đang tồn tại là người nam cứ nghĩ “càng lâu càng tốt”, không biết là thời gian dài hay ngắn tùy thuộc nhu cầu riêng của từng cặp. Một người đàn ông giỏi “chuyện đó” sẽ tự hiểu được vợ mình cần bao nhiêu phút, chứ không phải cứ cố gắng kéo dài thời gian là thành công.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*