Dấu lặng buồn

Nhớ những chiều mưa đợi mỏi mòn
Trên đường đất cũ mặt bùn non
Ngày cha bóng đổ dìu chân gọn
Bữa mẹ hình xiêu thả gậy tròn
Ngưỡng cửa đi về căn gác mọn
Căn nhà vẫn đó mảnh tình con
Đời ân nghĩa nặng hoài săn đón
Gợi nỗi buồn vui buổi sống còn

Tình U dưỡng dục chẳng vơi mòn
Nghĩa Bố vun trồng nặng tưởng non
Mách bảo chuyên cần luôn gãy gọn
Rầy la nhẫn nhịn chỉ vo tròn
Hôm này ước sẽ nam tài mọn
Buổi nọ mong là nữ đức con
Việc giỏi Ngôn toàn Dân ngưỡng đón
Thời nay ngữ ấy hỏng mơ còn

Đường xưa gót mẹ đã bao mòn
Nghĩa nặng ân dày đủ sánh non
Trĩu gánh vai gầy đêm chẳng trọn
Nhường cơm bữa nhạt miếng chưa tròn
Bao ngày đợi tuổi tay lần ngón
Những tối đong tình mộng ủ con
Tựa cửa bây chừ ai nữa đón ?
Nhà đơn cảnh cũ bóng như còn.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*